![]() |
| Tranh cãi trong gia đình nếu không biết kiềm chế có thể dẫn đến án mạng. Ảnh minh hoạ |
Nhiều vụ án mạng gia đình
khác hết sức bi thảm đã xảy ra tại Nghệ An, Hà Nội, Khánh Hòa khiến dư luận thật
sự bàng hoàng, thảng thốt bởi tính chất nghiêm trọng và dã man của nó.
Với bất kỳ lí do nào thì những án mạng trên đều cho thấy thái độ và hành động
mất nhân tính của kẻ thủ ác đối với chính những người thân nhất của đời mình
bằng cách không thể hung tợn hơn.
Chúng ta đang sống trong xã hội Á Đông đề cao tình người và
vẫn còn đó cái chất văn hóa làng xã với đầy đủ những ràng buộc tình cảm bền chặt
bởi mối quan hệ cộng đồng, thì rõ ràng án mạng gia đình kể trên như những “mảng
tối” khiến xã hội phải lo âu, quan ngại.
Nó buộc chúng ta phải lắng đọng nhằm nhìn rõ hơn và rà soát
lại mối quan hệ từ trong chính gia đình mình. Nó buộc xã hội phải có sự quan
tâm, kết nối tốt hơn nữa để thấu hiểu và chia sẻ, nhằm phòng ngừa và can thiệp
kịp thời những vụ việc tương tự chứ không phải cứ sống theo kiểu “Đèn nhà ai nấy
sáng”.
Con người ta nếu nhận được sự quan tâm, khuyên răng của những
người quanh mình và nhận thức đúng đắn về lẽ phải để kiên nhẫn xử lí tình huống
thì mọi việc xem như êm xuôi, ngược lại thì bỗng chốc cũng con người ấy sẽ trở
thành kẻ tội đồ. Nền tảng gia đình xét cho cùng chỉ xuất phát từ nhận thức: Nhận
thức đúng, sẽ hành động đúng, bởi đó là liều thuốc giúp đề kháng hữu hiệu sự tấn
công của “cái ác” mà không chừng nó đang “rình rập’ đâu đó trong con người của
mỗi chúng ta .
Cuộc sống chắc chắn không tránh khỏi tình trạng, khi hạnh
phúc, lúc xô bồ. Cái chính là người ta phải kiểm soát được mình và biết làm gì
khi đối diện với những thử thách tinh thần- vật chất khắc nghiệt của nó. Thành
ra, nếu cuộc sống của mỗi gia đình được tồn tại trong tình làng nghĩa xóm, sự
gần gũi của chính quyền đoàn thể, rồi bằng tai- mắt của số đông với tất cả tình
yêu và trách nhiệm, đó mới chính là biện pháp ngăn ngừa hữu hiệu những sự cố gia
đình tương tự.
Gia đình là tế bào của xã hội, cho nên những án mạng từ gia đình như thời gian
qua cần phải được xã hội lưu tâm hơn. Nếu có sự băng hoại nào đó trong mối quan
hệ gia đình thì nó phải được “chữa trị” kịp thời, phải được ‘giải phẫu’ để tránh
làm buốt đau thêm cho “cơ thể” lớn hơn là xã hội.
Vậy nên, bi kịch gia đình sẽ được hạn chế tối đa nếu chúng ta
biết nhìn nhau để sống; bởi sự tương tác giữa cái chung và cái riêng buộc mọi
người phải điều chỉnh kịp thời rạn nứt nếu có từ trong gia đình. Với những kẻ
đường cùng, khi có được tác động tích cực từ xã hội, biết đâu sẽ giúp họ soi rọi
lại chính mình mà tìm cách hành xử cho đúng, để không còn xảy ra những bi kịch
đau thương như thời gian qua, mà đôi khi cũng có phần lỗi của lối sống ích kỷ
“độc thiện kỳ thân” từ phía xã hội, tức là chỉ biết mưu cầu cái tốt đẹp cho mình
mà ghẻ lạnh với những gì xung quanh.
Huỳnh Sang

