![]() |
| Ảnh minh họa: internet. |
Tại hai trung tâm lớn của đất nước là Hà Nội và Thành phố Hồ
Chí Minh mật độ các doanh nghiệp dệt may tập trung quá cáo dẫn đến sự cạnh tranh
quyết liệt giữa các doanh nghiệp dệt may với các ngành công nghiệp khác. Giữa
các doanh nghiệp dệt may với nhau phải cạnh tranh về đơn hàng, lao động, tiền
lương... Quỹ đất ngày càng hạn hẹp, đặc biệt là các yêu cầu về tuân thủ luật bảo
vệ môi trường ngày càng khắt khe.
Bên cạnh đó, các doanh nghiệp dệt may còn lâm vào tình trạng thiếu hụt lao động
vì trong thời gian vừa qua là do tốc độ phát triển ngành dệt may quá nhanh do
chưa có quy hoạch định hướng. Nhiều doanh nghiệp ra đời một cách tự phát dẫn đến
nhu cầu sử dụng lao động ngày càng cao, trong khi số lao động đào tạo từ các địa
phương không đáp ứng kịp nhu cầu của doanh nghiệp. Mặt khác với mức thu nhập
bình quân trên dưới 2,5 triệu đồng/tháng, lao động sẽ thích chuyển về làm ở địa
phương hơn là làm ở các doanh nghiệp tập trung tại các thành phố có mức chi tiêu
cao hơn ở địa phương. Để giải quyết vấn đề thiếu lao động ở các doanh nghiệp dệt
may hiện nay, ngoài nỗ lực của doanh nghiệp như tăng lương, tăng phúc lợi cho
lao động, thì việc đầu tư các nhà máy tại các địa phương là thực sự cần thiết,
chính vì thế ngành dệt may đã đề ra quy hoạch định hướng đầu tư dệt may đến năm
2020.
Do đặc điểm là một ngành sản xuất công nghiệp có tính chuyên sâu, hợp tác rộng
nên công nghiệp dệt may có tính tập trung cao theo vùng lãnh thổ, hình thành các
khu công nghiệp tập trung. Tuy nhiên mức độ tập trung ở các vùng lãnh thổ còn
phụ thuộc vào truyền thống nghề nghiệp, lợi thế cơ sở hạ tầng, thu nhập bình
quân, trình độ lao động.... Vì vậy sau khi khảo sát tại các tỉnh trong cả nước,
căn cứ vào quan điểm phát triển ngành. Tập đoàn Dệt May đã lực chọn một số tỉnh
có khả năng đầu tư các nhà máy sản xuất dệt may, các cụm công nghiệp dệt may
trong giai đoạn 2011 - 2020 như Phú Thọ, Thanh Hóa, Tiền Giang, Tây Ninh...
Mục tiêu chung của ngành dệt may là phát triển ngành trở thành một trong những
ngành công nghiệp trọng điểm, mũi nhọn về xuất khẩu; thỏa mãn ngày càng cao nhu
cầu tiêu dùng trong nước; tạo nhiều việc làm cho xã hội, nâng cao khả năng cạnh
tranh, hội nhập vững chắc kinh tế khu vực và thế giới. Mục tiêu cụ thể của ngành
là tăng trưởng bình quan giai đoạn 2011-2020 là 12 đến 14%, còn tăng trưởng xuất
khẩu hàng năm là 15%. Đến năm 2020, sản lượng sợi đạt 650 ngàn tấn/năm; sản
lượng vải dệt đạt 2 tỷ m2 vải; sản lượng may đạt 4 tỷ sản phẩm; kim ngạch xuất
khẩu đạt 25 tỷ USD, tạo việc làm cho 3 triệu lao động.. Mục tiêu kim ngạch xuất
nhập khẩu của ngành đến năm 2015 đạt 18 tỷ USD và năm 2020 là 25 tỷ USD. Riêng
Tập đoàn Dệt may Việt Nam mục tiêu kim ngạch xuất nhập khẩu đến năm 2015 là 3,6
tỷ USD và năm 2020 là 5 tỷ USD. Để đảm bảo đúng theo quyết định số 36 của Thủ
tướng đã đề ra, Ông Lê Tiến Trường, phó giám đốc thường trực của Tập đoàn Dệt
may Việt Nam cho rằng cần tăng thêm năng lực sản xuất của mình, cụ thể là:
Thực tế cũng cho thấy nhiều năm qua, hàng dệt may luôn nằm trong nhóm hàng xuất khẩu chủ lực của Việt Nam, nhưng giá trị gia tăng mang lại chưa cao. Bởi vậy, ban lãnh đạo Tập đoàn dệt may Việt Nam cho rằng Việt Nam phải tìm ra thị trường ngách để tạo bứt phá so với các nước trong khu vực.


