Lạc trong mấy con hẻm nhỏ như cái mê cung giữa Bến Bình Đông hơn 3 giờ đồng hồ, cuối cùng, tôi cũng đến được nhà ông ở địa chỉ 1H/17 Bình Đông, P.14, Quận 8 vừa lúc ông mới đi tuần tra về. Nhắc chuyện đã qua, người đàn ông đã gần 50 tuổi, có gương mặt rắn rỏi, cười xòa bảo: "công cán gì đâu cô ơi, ngày ngày chứng kiến giới trẻ trong khu phố bị lôi kéo vào con đường nghiện ngập, tôi không cầm lòng được! Phải dẹp, dẹp hết cái tệ nạn đang hoành hành nơi đây, trả lại sự yên lành cho khu phố...". Ông Hải nói thêm:
Ban đầu chỉ có vài anh em trong khu phố tham gia truy bắt đối tượng mua bán ma túy, sau thì toàn phường 14, quận 8 có 35 anh em chia nhau chốt chặn. Tính đến nay, các anh đã tuần tra hơn 1.000 lượt, bắt 7 đối tượng mua bán ma túy, thu giữ 12 tép heroin. Mười mấy năm làm dân phòng ở khu phố, ký ức về những lần truy bắt đối tượng mua bán ma túy vẫn còn nguyên trong ông Hải. Trong căn phòng nóng bức, chật chội, ông Hải bồi hồi nhớ lại: 2 giờ sáng đầu năm 2009, khi ánh đèn đường ở ngã ba Cây Sung nhập nhoạng, 3 gã thanh niên choai choai không biết từ đâu đến! Thấy chúng cứ lén lút, thập thò như ăn trộm, ông Hải cùng một cảnh sát khu vực và anh bảo vệ khu phố ập tới, hai tên hoảng quá rồ ga phóng xe chạy mất, tên còn lại chưa kịp tầu thoát đã bị giữ lại, ông Hải xét trong gói zet của tên này thì phát hiện có giấu 3 tép heroin. Nói về ông Hải, anh Huỳnh Văn Nghĩa, phó Ban điều hành khu phố 1, phường 14, quận 8 chia sẻ:
Có lần, ông Hải đi tuần tra phát hiện một nhóm mua bán hàng trắng trên đường Hoài Thanh, mấy tên kia chạy mất, tên còn lại bị bắt. Vậy mà đi được khoảng 300 mét, tên này xô ngã xe ông Hải rồi nhảy ùm xuống kênh Tàu Hũ "lặn'' mất tăm. Lần đó, ông Hải bị té rách bộ áo quần, chiếc xe cà tàng cũng bị hỏng nặng, sợ vợ lo lắng nên về nói dối là bị va quẹt dọc đường. Mấy chục năm hành nghề chạy xe ôm ở ngã ba Cây Sung, ông Nguyễn Hữu Thanh nhận xét về ông Hải:
Trong khi tuần tra, anh em trong ban bảo vệ khu phố nhiều khi gặp chuyện khá ''đau đầu'' bởi nhiều tên mua bán ma túy khá ma mãnh, khôn khéo khi giao dịch hàng. Chúng dùng tín hiệu riêng như để cục gạch màu đè lên gói hàng, cũng tín hiệu đó, ở đoạn đường khác chúng để tiền. Để tiện cho việc giao dịch, có lúc chúng thuê trẻ em canh chừng các anh giờ nào ra chốt, giờ nào tuần tra để báo động cho chúng. Có lúc thấy chúng trao đổi hàng, nhưng khi biết bị theo dõi, chúng nhanh tay búng bay mất mấy tép heroin. Không bắt được tận tay, hỏi kiểm tra giấy tờ, chúng liền viện cớ bảo đến đây mua cơm tấm, thuốc lá, đi nhà thờ... bây giờ được tự do đi lại, làm gì mà xét hỏi chúng! Ông Hải trả lời: ''Vì đây là trọng điểm mua bán ma túy, nhiều đối tượng ở nơi khác đến trà trộn, dụ dỗ thanh niên mua bán hàng trắng nên chúng tôi phải có nhiệm vụ kiểm tra, phiền các anh theo chúng tôi về phường, nếu các anh trong sạch, chúng tôi để các anh đi''. Ông Hải bảo: làm vậy mà mấy chú bắt được hai, ba tên có bệnh truy nã giao công an xử lý đó! Ông Nguyễn Công Danh, phó Chủ tịch ủy Ban Mặt trận quận 8 cho biết:
Khi tôi hỏi: ''Chú không sợ chúng trả thù sao?''. Ông Hải nhìn bâng quơ một hồi ra đường rồi trầm ngâm nói bằng chất giọng đanh, chắc: ''Anh em trong ban bảo vệ dân phố cùng một lòng với nhau nên không sợ! Chấp nhận cứu mấy những thanh niên trong khu phố mình thoát khỏi chết thì tụi chú sẵn sàng hy sinh. Bởi hy sinh một hai đồng chí mà bảo vệ được dân mình thì tụi chú không tiếc...''. Ông kể, mới đây, bốn anh em đi tuần tra ở các con hẻm nhỏ trong các khu phố, bắt gặp ba tên nghiện ma túy đang trao đổi hàng. Hai tên chạy mất, một tên chịu lên xe để anh em đưa về phường, nhưng đi được một đoạn, đến gần Bến Bình Đông, tên này giơ giò đạp chiếc xe đi kè bên cạnh của anh em tuần tra, rồi xô ngã luôn chiếc xe chở hắn trốn mất, khiến các anh bị té, một anh bị gãy chân, mấy anh em khác bị thương.
Tôi không rành lắm về mấy con nghiện khi tôi hỏi ông: ''Người nghiện ma túy có gì khác người bình thường như thế nào?''. Ông cười bảo: cứ nhìn nét mặt là biết, người bình thường thì nét mặt hồng hào, trong khi những đối tượng nghiện ma túy dáng người gầy nhom, xanh xao, phờ phạc. Thường những đối tượng này rất thích ăn những loại trái cây ngọt nhiều nước, đặc biệt là dưa hấu, nho vì như thế, khi chích chúng mới ''phê''... Trời đã về chiều, nắng đã bớt gắt. Tôi chào ông Hải ra về, người hàng xóm tên Huỳnh Thị Dư níu áo tay tôi lại nói nhỏ:
Cẩn thận đưa tôi ra khỏi con hẻm rối như mớ bòng bong đến Bến Bình Đông, người đàn ông ấy quay đi. Tôi vẫn nhớ như in gương mặt cương nghị mà phúc hậu của ông, mang theo cả nỗi trăn trở mà ông gởi gắm: Một triệu đồng một tháng cho anh em bảo vệ thì quả là khó khăn! Chưa kể chi tiền xăng chạy lòng vòng để tuần tra, chưa kể những lúc xe cộ hư hỏng. Tôi nhớ mấy cái máy vi tính cũ ngổn ngang ở nhà ông Hải, ông bảo tranh thủ những giờ rãnh hiếm hoi, ông rã ra bán phế liệu kiếm thêm đồng ra đồng vô. Chia tay ông tôi mong rằng ông sẽ được những sự hỗ trợ của địa phương nhất là khi mùa xuân đã về.
Lệ Loan
