Chồng tôi mới qua đời chưa đầy một năm, để lại cho tôi bốn đứa con ngoan ngoãn. Mười mấy năm trời, tôi thức khuya dậy sớm buôn bán. Đến khi ông xã mất, tôi giao lại quán cho em chồng trông nom, còn mình chuyển sang làm dịch vụ nấu tiệc tại nhà, cung cấp hoa tươi.
Trời thương, kinh tế gia đình tôi ngày càng khấm khá. Một tay tôi vẫn có thể lo liệu cuộc sống đủ đầy cho năm mẹ con. Mọi chuyện vốn rất bình yên, cho đến khi con gái tôi quen người bạn trai thứ ba.
Thú thực, suốt năm đầu hai đứa quen nhau, tôi cấm cản dữ dội. Cậu ta nhỏ tuổi hơn con gái tôi, cha mẹ lại ly hôn, cộng thêm đặc thù công việc nên sợ sau này con gái sẽ chịu nhiều thiệt thòi.
Nhưng thấy cậu ta kiên trì và tử tế, tôi cũng dần mủi lòng và cho phép hai đứa qua lại. Hồi tháng 2 vừa rồi, nhân dịp giỗ đầu của chồng, tôi mời gia đình nhà trai đến chơi. Nhà họ làm ăn lương thiện, người lớn nói chuyện đàng hoàng, tôi cũng yên tâm phần nào, ngỡ đâu con mình đã tìm được bến đỗ. Nhưng đúng là ở đời không ai biết được chữ ngờ.
Cách đây 2 tuần, con gái tôi tình cờ phát hiện bạn trai đang gánh một khoản nợ nóng bên ngoài. Nó gặng hỏi nhưng cậu ta cứ ấp úng, giấu giếm, không chịu nói rõ tiền dùng vào việc gì. Nghi ngờ bạn trai dính vào bài bạc, con gái tôi quyết định nói lời chia tay.
Lúc này, cậu ta mới giải thích khoản tiền đó được vay để lo “công việc chung”, nhưng con bé không chấp nhận. Bị cự tuyệt, thay vì bình tĩnh giải quyết, cậu ta lại nổi cơn ghen, cho rằng con gái tôi đã có người khác nên mới tuyệt tình như vậy.
Thứ Sáu tuần trước, cậu ta hầm hầm tìm đến tận công ty rồi chặn đường con gái tôi. Lúc đó con bé đang đi cùng một người đồng nghiệp. Giữa chốn đông người, cậu ta hung hãn giật phăng điện thoại của con tôi, đòi kiểm tra tin nhắn để tìm bằng chứng ngoại tình.
Bạn của con bé hoảng quá, vội gọi điện cầu cứu tôi. Qua điện thoại, tôi vẫn cố giữ bình tĩnh, nhẹ nhàng khuyên: “Con cứ bình tĩnh đi, có việc gì về nhà cô đây rồi nói chuyện. Cô coi con như con trai trong nhà mà.”
Nhưng trong cơn cuồng ghen, cậu ta nhẫn tâm đập nát chiếc điện thoại của con tôi ngay giữa đường. Mọi chuyện chỉ dừng lại khi chị ruột của cậu ta chạy đến can ngăn rồi lôi về.
Tối hôm đó, cậu ta gọi điện cho tôi khóc lóc nức nở, xin lỗi vì phút bốc đồng đã làm ảnh hưởng đến gia đình. Hôm sau, cậu ta mang chính chiếc điện thoại của mình sang cho con tôi dùng tạm, đồng thời hứa sẽ đi làm để mua chiếc điện thoại đã bị đập nát.
Bây giờ, nhà tôi đang rối như tơ vò. Con gái lớn của tôi thì lưỡng lự, khóc lên khóc xuống, cứ im lặng trốn tránh mà không dám đưa ra quyết định dứt khoát.
Tuy nhiên, điều khiến tôi đau đầu nhất là tuần tới, phía nhà bạn trai có tổ chức đám giỗ và đã mời tôi xuống chơi từ trước khi xảy ra sự việc. Con gái không muốn tôi đến nhà trai khi tình cảm của hai đứa có vấn đề.
Tôi lại áy náy vô cùng. Nhà người ta từng lặn lội lên tận nhà mình dự giỗ, nay đã mời mà tôi vắng mặt thì sợ thất hứa, cạn tàu ráo máu. Tôi thực sự không biết phải gỡ cuộn tơ vò này từ đâu cho hợp tình hợp lý.
Góc nhìn từ chuyên gia:
Chào chị!
Trước tiên, tôi xin phép dành một lời khen ngợi cho chị về sự tinh tế và cách hành xử văn minh của mình. Đứng trước việc con gái bị bạn trai chặn đường gây sự, đập phá tài sản, chị không bênh con một cách mù quáng, mà vẫn giữ được cái đầu lạnh để xoa dịu tình hình.
Về lời mời dự đám giỗ, chị hoàn toàn nên sắp xếp công việc để xuống tham dự. Chuyện tình cảm, giận hờn hay chia tay là chuyện của đôi trẻ, còn việc đáp lễ, đi lại là cách ứng xử giữa những người lớn. Sự có mặt của chị thể hiện chữ tín, sự đàng hoàng và trân trọng đối với gia đình đối phương. Chị cứ đến với tâm thế của một người lớn, chuyện nào ra chuyện đó, không ai có thể trách móc mình.
Về chuyện tình cảm của con gái, chị tuyệt đối không nên quyết định thay hay ép cháu phải lựa chọn thế nào. Hãy ngồi lại như một người bạn và phân tích để con hiểu: Lời xin lỗi của cậu thanh niên kia là cần thiết, hành động đền bù điện thoại là có trách nhiệm, nhưng điều đáng lo nhất vẫn là tính khí bộc phát và cách giải quyết vấn đề bằng bạo lực.
Lúc này, đừng vội hàn gắn hay tính chuyện cưới xin. Chị hãy khuyên con gái cho cả hai một khoảng thời gian để nhìn lại. Nếu cậu ta thực sự thành tâm, cậu ta phải chứng minh bằng hành động rằng mình có thể kiểm soát cơn giận, đồng thời làm rõ khoản nợ kia xuất phát từ đâu và dùng vào việc gì.
Tình yêu 3 năm rất đáng trân trọng, nhưng nếu sau này lấy phải một người chồng ghen tuông, dễ mất kiểm soát và có hành vi bạo lực, cuộc sống hôn nhân có thể trở thành cơn ác mộng. Hãy để con gái chị tự suy nghĩ và đưa ra quyết định cuối cùng cho hạnh phúc của mình nhé!



