Suốt 25 năm đầu đời, tôi chỉ biết cắm đầu vào sách vở và công việc. Để rồi khi gặp anh - một người đồng nghiệp khác chi nhánh, hơn tôi 8 tuổi và từng trải qua một lần đò - tôi đã yêu bằng tất cả sự ngây ngô, mù quáng của mối tình đầu.
Lúc mới yêu, anh lúc nào cũng đối xử dịu dàng, hết mực cưng chiều bạn gái. Gia đình anh cũng đon đả đón chào, coi tôi chẳng khác nào con gái trong nhà. Khi ấy, tôi cứ nghĩ mình thật may mắn vì cuối cùng đã gặp được một người đàn ông để có thể gửi gắm cả cuộc đời.
Tháng 3 vừa rồi, khi biết tôi mang thai được 11 tuần, anh vội vàng giục cưới. Mọi thứ diễn ra nhanh chóng như một giấc mơ. Cho đến ngày tôi gặp mẹ anh để bàn chuyện hôn sự, bà nhìn xuống bụng tôi rồi buông một câu đầy ẩn ý: “Hai đứa cứ suy nghĩ cho kỹ, thai 5 - 6 tháng cưới vẫn được chứ không cần vội.”
Tôi thấy câu nói ấy có gì đó rất lạ. Tại sao biết con trai mình sắp làm bố mà bà lại không muốn chúng tôi cưới sớm? Tôi đem chuyện ấy gặng hỏi chồng sắp cưới. Không ngờ, người đàn ông vốn luôn dịu dàng với tôi bỗng thay đổi hoàn toàn. Anh quát tháo, chửi tôi là loại đàn bà bịa đặt, vu khống cho gia đình anh.
Hành động đó của anh làm tôi rất buồn. Nhưng vì con, tôi đành nhẫn nhịn, tự trấn an mình rằng có lẽ anh chỉ nóng giận nhất thời. Và rồi, tôi bước lên xe hoa với niềm hy vọng cuộc hôn nhân này sẽ tốt đẹp.
Thế nhưng, chỉ đúng một tuần sau đám cưới, anh đã ra ngoài tìm phụ nữ khác. Nỗi đau còn chưa kịp nguôi thì những trận đòn và những lời chửi rủa liên tiếp ập xuống. Suốt 4 tháng đầu thai kỳ, tôi nhiều lần bị anh đánh đập không thương tiếc. Những cú đấm, cái tát dội xuống cơ thể khiến tôi bị động thai, thậm chí hai lần đứng trước nguy cơ sinh non.
Có những đêm, tôi ôm bụng bầu ngồi một mình ở nhà, chờ chồng đến 1 - 2 giờ sáng. Đến khi anh loạng choạng trở về, người nồng nặc mùi rượu, tôi chỉ vừa mở miệng khuyên can đã bị anh “tương tác”.
Không những ngoại tình, anh còn sa vào cá độ bóng đá và đang gánh trên vai những khoản vay nóng với lãi suất cao. Thương con, xót chồng, tôi vét sạch tiền bạc và vàng cưới đưa cho anh trả nợ. Tôi đã nghĩ, có lẽ khi không còn gánh nặng tiền bạc, anh sẽ thay đổi, sẽ biết trân trọng gia đình hơn.
Nhưng nhận tiền xong, anh tử tế với tôi được đúng... một ngày. Khi trong tay tôi chẳng còn bao nhiêu tài sản, lòng tham của anh bắt đầu lộ rõ. Anh ép tôi về xin bố mẹ đẻ sang tên miếng đất của gia đình ngoại cho hai vợ chồng, để anh mang đi cắm ngân hàng lấy tiền tiếp tục nướng vào cá độ. Tôi kiên quyết từ chối.
Và từ khoảnh khắc đó, thái độ của anh với tôi càng trở nên lạnh lùng, hắt hủi. Ngay cả khi tôi mang bụng bầu vượt mặt, vẫn tự bỏ tiền túi đưa anh đi du lịch để giải tỏa tâm lý, anh cũng chẳng hề bận tâm. Dắt vợ đi ăn sáng hết vài chục nghìn, anh cằn nhằn, chì chiết tôi suốt cả buổi. Trong khi đó, ở bên ngoài, anh sẵn sàng vung hàng triệu bạc cho những cuộc vui tại nhà hàng sang trọng.
Cách đây một tháng, tôi bắt tại trận anh lên giường với... chính cô bạn thân của một đồng nghiệp của tôi. Lúc ấy, thế giới xung quanh tôi như sụp đổ. Nỗi nhục nhã ê chề theo tôi đến tận cơ quan. Tôi phải đối diện với những ánh mắt dò xét, những tiếng xì xào bàn tán của mọi người. Tôi không biết họ thương hại hay đang cười nhạo mình, chỉ biết mỗi ngày đi làm tôi phải cố gắng nuốt nước mắt vào trong. Quá uất hận, tôi viết đơn ly hôn và nộp lên tòa.
Ở tuần thai thứ 34, bác sĩ chẩn đoán tôi bị trầm cảm nặng. Vì lo thuốc điều trị có thể ảnh hưởng đến em bé, tôi từ chối dùng thuốc đặc trị. Tôi chỉ biết tự tìm hiểu, gửi cho chồng những bài viết về tâm lý của thai nhi, mong anh đọc được và còn chút lương tri để hiểu rằng những gì anh đang làm không chỉ hành hạ tôi mà còn có thể ảnh hưởng đến con của mình. Nhưng anh vẫn dửng dưng.
Về sau, tôi vô tình liên lạc được với chị Hoa, vợ cũ của anh. Chị kể rằng cuộc hôn nhân của chị với anh cũng từng chìm đắm trong cờ bạc, gái gú và những trận đòn roi đến mức thừa sống thiếu chết. Chị nói, điều may mắn nhất trong cuộc đời chị là chưa từng có con với người đàn ông ấy. Nghe xong, chân tay tôi rụng rời.
Hóa ra những gì tôi đang chịu đựng không phải là một phút nông nổi, cũng chẳng phải vì anh gặp khó khăn nhất thời. Có lẽ, đó đã là con người thật của anh từ rất lâu rồi.
Hiện tại, tôi đã dọn về nhà mẹ đẻ để lánh nạn. Nhưng những lúc say xỉn, anh lại trèo tường vào nhà bố mẹ tôi, buông những lời đường mật, tìm cách dụ dỗ tôi quay về. Đến hôm sau tỉnh rượu, anh lại gửi ảnh đi chơi, hú hí với những cô gái lạ như cố tình chọc tức tôi. Mỗi khi tôi nổi giận, anh lại gào thét, đập phá đồ đạc ngay trong nhà bố mẹ tôi. Cuối cùng, tôi phải chặn toàn bộ liên lạc.
Gần đến ngày dự sinh, anh biến mất dạng, không chu cấp, không một lời hỏi han, cũng chẳng buồn đưa vợ đi khám thai. Anh trốn tránh cả trách nhiệm với con.
Còn tôi, một người phụ nữ đang ở những ngày cuối của thai kỳ, đang chới với giữa dòng đời. Tôi hối hận vì đã không nghe lời khuyên can của mẹ chồng. Và điều khiến tôi sợ nhất lúc này là không biết mình có đủ mạnh mẽ để vượt qua tất cả và bình an chờ ngày con cất tiếng khóc chào đời hay không.
Góc nhìn từ chuyên gia:
Bạn thân mến!
Bạn đang ở tuần thai thứ 34 và từng có tiền sử dọa sinh non. Lúc này, tờ đơn ly hôn hay bộ mặt giả tạo của người chồng không còn quan trọng bằng sự an toàn của bạn và em bé. Hãy tạm gạt người đàn ông đó ra khỏi tâm trí, hạn chế nghĩ đến những điều tiêu cực.
Chồng bạn ngoại tình, nợ nần, ép vợ cắm đất nhà ngoại và đánh đập cả một thai phụ. Đây không còn là sự vô tâm hay một phút lầm lỡ, mà là sự tha hóa về nhân cách. Vết xe đổ của người vợ cũ càng cho thấy bạn không nên nuôi hy vọng có thể cảm hóa anh ta.
Trong lúc bầu bí nặng nề và tinh thần không ổn định, nhà bố mẹ ruột là nơi an toàn nhất để bạn tạm thời nương tựa. Ba mẹ bạn cần khóa chặt cửa nẻo, tuyệt đối không cho anh ta trèo tường hay bước vào nhà quấy phá. Nếu anh ta tiếp tục đập phá, đe dọa hoặc có hành vi gây nguy hiểm, gia đình cần báo ngay cho lực lượng chức năng địa phương để được can thiệp và bảo vệ bạn.
Đơn ly hôn bạn đã nộp nhưng chưa đóng án phí thì có thể tạm gác lại. Việc đi lại, giải quyết thủ tục lúc này có thể khiến bạn thêm mệt mỏi. Hãy ưu tiên dưỡng sức để sinh nở an toàn. Khi em bé chào đời, bạn sẽ có thêm thời gian và sự tỉnh táo để giải quyết những chuyện còn lại.
Đừng tiếc nuối một cuộc hôn nhân chỉ mang lại cho bạn những vết bầm tím và những giọt nước mắt! Hãy mạnh mẽ lên vì con, bạn nhé!




