
Bị tiểu tam dồn đến đường cùng, tôi làm chuyện hối hận cả đời
Tôi vốn nổi tiếng ngoan hiền, cư xử chừng mực, vậy mà nay lại biến thành một kẻ hung dữ, mất kiểm soát.

Tôi vốn nổi tiếng ngoan hiền, cư xử chừng mực, vậy mà nay lại biến thành một kẻ hung dữ, mất kiểm soát.

Chỉ còn chưa đầy một tháng nữa là tôi sinh, nhưng thay vì được tận hưởng niềm hạnh phúc làm mẹ, tôi lại đang chìm trong một mớ bòng bong.

Khoảng cách địa lý khiến chúng tôi mỗi tháng chỉ gặp nhau một lần, nhưng tôi luôn tự nhủ rằng sự hy sinh của mình rồi sẽ được đền đáp.

Đêm đêm, tôi đều trằn trọc lo lắng cho đứa con gái út. Con bé hiện là mẹ đơn thân, gồng gánh nuôi hai đứa con trai sau một cuộc hôn nhân đổ vỡ.

Một người đàn ông cả đời cần mẫn làm ăn, chưa từng vướng vào tứ đổ tường, cuối cùng lại bị vợ chơi cho một vố đau điếng.

Năm nay tôi 23 tuổi, là mẹ của một bé trai 4 tuổi. Bi kịch của cuộc đời tôi có lẽ bắt nguồn từ sự bồng bột của tuổi trẻ.

Tôi cứ nghĩ rằng, đàn bà chỉ cần sinh cho chồng những đứa con ngoan, vun vén nhà cửa êm ấm thì tình nghĩa sẽ bền chặt hơn vạn lần giấy tờ pháp lý.

Ngày đó, trong mắt tôi, anh là một người đàn ông hiền lành, chịu thương chịu khó và cực kỳ hiếu thảo. Không ngờ, anh lại là một “mama boy” chính hiệu.

Khi mang thai được 3 tháng, chồng khuyên tôi nghỉ việc ở nhà để yên tâm dưỡng thai. Vì thế, ai nhìn vào cũng xuýt xoa bảo tôi tu mười kiếp mới lấy được anh.

Ở cái tuổi thanh xuân rực rỡ nhất, tôi phải trải qua một cuộc hôn nhân ngột ngạt, với cái thai 34 tuần tuổi đang từng ngày lớn lên trong bụng.

Trước khi cưới, tôi biết anh là người trăng hoa. Nhưng lúc ấy, tôi còn trẻ và quá tin vào tình yêu, nghĩ rằng có vợ con anh ấy sẽ thay đổi.

Từ khi trưởng thành, tôi đã một thân một mình vào miền Nam làm công nhân xí nghiệp, tự lo cho bản thân và cố gắng phụ giúp gia đình.

Người đàn ông từng hứa sẽ cưới tôi lại chính là người đẩy tôi xuống vực sâu tuyệt vọng.

Tôi thương em và muốn cho em một mái ấm mới, nhưng quá khứ của em vẫn khiến tôi đắn đo.

Tôi cứ mải miết làm ăn mà không nhận ra, sự lạnh nhạt của mình đã khiến vợ ngày càng cô đơn.

Tôi cứ ngỡ gia đình mình đã êm ấm, cho đến tháng 6 vừa rồi, một cú sốc bất ngờ giáng xuống đầu cả nhà.

Tôi có 5 đứa con, 4 cô con gái đầu đều đã yên bề gia thất, riêng cậu con trai út luôn khiến tôi đau đầu.

Nhưng vật đổi sao dời, mấy năm nay, việc buôn bán ế ẩm, tôi chỉ kiếm được vài đồng bạc lẻ, vừa đủ lo cơm nước hằng ngày cho ba cô con gái.

Chồng tôi tính tình tuy có chút đào hoa, nhưng nhìn chung vẫn là một người đàn ông có trách nhiệm, biết vun vén cho gia đình.

Sinh ra tại một tỉnh miền Bắc, nhưng vì tiếng gọi của tình yêu, tôi đã cãi lời bố mẹ, dứt áo theo một người đàn ông ở tận miền Tây.