
Phát hiện chồng ôm hôn vợ cũ, tôi chỉ biết cam chịu
Cuộc đời tôi lẽ ra đã có một ngã rẽ khác nếu 13 năm trước, tôi không chọn kết hôn với một người đàn ông hơn mình một con giáp.

Cuộc đời tôi lẽ ra đã có một ngã rẽ khác nếu 13 năm trước, tôi không chọn kết hôn với một người đàn ông hơn mình một con giáp.

Chỉ 3 tháng sau khi cưới, tôi đã có thai. Từ đó, cuộc đời tôi bị cuốn vào bỉm sữa, quẩn quanh với những đứa con và góc bếp.

Sau khi sinh con, tôi bị sụt cân, da mặt sạm đen, tóc rụng từng mảng. Nhưng sự tàn phá về thể xác chưa là gì so với những vết thương trong tâm hồn.

Sau hơn 20 năm làm vợ, làm mẹ ở vùng quê nhỏ, cuộc đời tôi chỉ toàn những chuỗi ngày đau khổ và bế tắc.

Tôi không ngờ có ngày mình lại trở thành nạn nhân trong một vở kịch do chính chồng làm đạo diễn.

Ngày quyết định đến với nhau, cả hai bên đều phản đối. Nhà anh chê tôi lớn tuổi hơn, còn nhà tôi lo khoảng cách vùng miền và sự khác biệt tính cách.

Hai đứa con sinh ra đều phải mang họ mẹ, còn trên giấy khai sinh, mục “tên cha” chỉ là một đường gạch chéo lạnh lẽo.

Lấy chồng khi còn quá trẻ, giờ đây tôi đang phải trả giá cho quyết định sai lầm ấy.

Tôi cứ ngỡ an cư thì sẽ lạc nghiệp. Nào ngờ, tổ ấm mà tôi đánh đổi bằng mồ hôi và nước mắt cuối cùng vẫn đổ vỡ.

Khi nhà chồng mở quán ăn, ai cũng khuyên tôi nghỉ việc để ở nhà phụ giúp. Từ đó, cuộc sống của tôi chỉ còn là một vòng lặp không có hồi kết.

Chồng tôi gục xuống, ôm con vào lòng, nước mắt giàn giụa thú nhận: “Ba xin lỗi, ba có lỗi với con”.

Mỗi đêm nằm cạnh vợ, câu nói bông đùa của người anh rể trong ngày cưới lại văng vẳng bên tai, khiến tôi không thể ngừng hoài nghi về quá khứ của em.

Nào ngờ, thứ chờ đợi tôi lại là quãng đời ngột ngạt bởi sự cay nghiệt, những lời chì chiết và thói hơn thua của chính người đàn ông đầu ấp tay gối.

Tin lời anh nói mình đã ly hôn, tôi gật đầu dọn về sống chung. Thấm thoắt, chúng tôi đã ở bên nhau gần 3 năm.

Gắn bó với nhau hơn 10 năm, chúng tôi vẫn chưa thể đăng ký kết hôn vì gia đình anh kịch liệt phản đối.

Người đàn ông từng là chồng, kẻ nhẫn tâm rời bỏ mẹ con tôi khi con còn nhỏ, giờ đã trở thành đại gia buôn bán bất động sản, lái xe hơi, ở nhà lầu.

Vì cơm áo gạo tiền nên chúng tôi thường cãi vã, nhưng tôi chưa từng nghi ngờ chồng. Cho đến vài tháng trước, mọi chuyện bắt đầu đổi khác.

Khác với sự suy sụp của người đàn ông đang khao khát được làm cha, sâu thẳm cõi lòng tôi lại len lỏi một cảm giác nhẹ nhõm đến đáng sợ.

Sau 10 năm hôn nhân ngập trong nước mắt, thứ duy nhất tôi mang theo là một trái tim đầy thương tích và khoản nợ hàng trăm triệu đồng do chồng để lại.

Ôm xấp quần áo vội vã gom được, dắt theo cậu con trai nhỏ đến tá túc tại nhà một người dì họ, tôi biết cuộc hôn nhân gần chục năm của mình đã chính thức khép lại.